02.07.2020
“Bất kể ngày, đêm hay mưa gió, ở đâu có người gọi cần giúp là mình đến ngay”. Đó là chia sẻ đầy tình cảm của bà Nguyễn Hồng Xuân, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ phường An Bình, TP Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang. Một ngày làm việc không hề bình thường của người phụ nữ 71 tuổi này khiến cho bao người phải nể phục.

Ở tuổi 71, đáng ra bà Xuân đã an dưỡng tuổi già bên con cháu, thế nhưng mọi việc lớn nhỏ ở địa phương, nơi nào người nào cần bà đều có mặt. Bà Xuân tâm sự: “Làm công tác xã hội không chỉ là trách nhiệm mà còn cần cái tâm. Tâm mình thật sự nghĩ giúp người như giúp mình thì mới làm được”.

 

Dưới nắng trưa gay gắt, chúng tôi theo chân bà Xuân đến phát gạo cho nhà người dân có hoàn cảnh khó khăn ở một con hẻm nhỏ phường An Bình, TP Rạch Giá. Hiếm có một cán bộ nào mà người dân thương yêu dành tình cảm như người thân ruột thịt trong nhà. Mọi người gọi bà Xuân với cái tên thân thương là cô Năm.

 

Bà Nguyễn Thị Hạnh (86 tuổi, mẹ), bà Đoàn Thị Thu Ba (54 tuổi, con) nhờ bà Xuân giúp đỡ, vận động cất nhà, cho mỳ và gạo hàng tháng. Hai mẹ con bà Hạnh đều đau yếu, bệnh tật. Ngôi nhà cũ của họ là một chòi lá đã bị mưa gió làm sập. Bà Thu Ba xúc động, kể: “Mấy bữa trước cô Năm đi công tác bị xe đụng gãy chân chưa lành mà còn ráng chở gạo vô cho mẹ con tôi. Ơn này không gì đền đáp chỉ cầu mong cô Năm luôn khỏe mạnh để giúp cho nhiều người khác”.

 

ia đình ông Châu Văn Minh ngụ phường An Bình cũng được bà Xuân vận động mạnh thường quân cất tặng ngôi nhà. Hai vợ chồng ông Minh đều bị tai nạn xe làm thương tật chân. Mỗi ngày đi bán vé số nhiều khi không đủ xoay sở, nuôi con nhỏ may mà được bà Xuân giúp đỡ rất nhiều.

 

Bà Xuân đến thăm và chăm sóc cho chị N.T.H, một người không may mắn lây nhiễm HIV từ người chồng đã mất. Chị H được bà Xuân giúp đỡ từ vật chất đến tinh thần đến nay sức khỏe chị H khá ổn định. Chị H tâm sự: Khi tôi cô đơn, mất niềm tin vào cuộc sống vì bị xa lánh thì chính cô Năm đã cứu lấy tôi. Tôi quý và thương cô như chính mẹ ruột của mình. Ngoài chị H, bà Xuân cũng từng chăm sóc cho nhiều người nhiễm HIV. Bà kể: “M nó bị sốc khi biết mình bệnh nên muốn tự tử. Khó khăn lắm mới khuyên nhủ được M”. Suốt thời gian đó đến khi M mất, một tay bà Xuân chăm sóc, thuốc thang, vệ sinh cá nhân, chích thuốc cho M.

 

30 tuổi, cánh cửa hôn nhân đóng lại, hạnh phúc không trọn vẹn với mình nhưng bà Xuân lại mở ra những cánh cửa hạnh phúc đến cho mọi người. Bận rộn công tác cả ngày bà còn dành thời gian đi nhặt bơm kim tiêm ở các công viên hay tình cờ đi trên đường nhìn thấy.

 

Trước trụ sở làm việc, bà xin phép lãnh đạo cho bà Nguyễn Thị Ngọc Điệp ở nhờ và buôn bán một góc. Trước đây bà Điệp không nơi nương thân, ở đậu một cái miếu may nhờ bà Xuân giúp đỡ nên có thu nhập nuôi được đứa cháu gái bị câm bẩm sinh.

 

Lương không cao, gia đình chỉ tạm đủ ăn thế nhưng bà vẫn trích lương cá nhân mỗi tháng 500.000đ cho các hoạt động xã hội. Hết vận động mạnh thường quân hỗ trợ cho các hoạt động công tác xã hội bà còn đề xuất với cấp ủy thành lập trại hòm áo quan nhân đạo để giúp đỡ cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn không may qua đời trên địa bàn phường và các phường, xã lân cận... Dù làm rất nhiều việc ý nghĩa, giúp cho bao nhiêu cảnh đời bất hạnh, nhận được rất nhiều bằng khen giấy khen từ trung ương đến tỉnh nhưng bà Xuân sống rất giản dị và khiêm nhường. Thật không quá khi nhiều người gọi bà Xuân là bà tiên giữa đời thường.

Một ngày cùng người phụ nữ 71 tuổi đi nhặt kim tiêm, chăm sóc người HIV / Nguyên Anh // laodong.vn. -ngày 02/7/2020

 

Số lần đọc: 43
Tin liên quan