07.07.2014
Bản nhạc con Đà Điểu: tập truyện ngắn chọn lọc dành cho thiếu nhi / Tạ Duy Anh .- H. : Kim Đồng , 2011 .- 159tr. ; 21cm

Tạ Duy Anh tên thật là Tạ Viết Đãng, sinh năm 1959, tại làng Đồng Trưa, nay là huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội. Tốt nghiệp trường trung cấp thí nghiệm đất đá, ông về làm cán bộ giám sát bê-tông các công trình ngầm tại Nhà máy Thủy điện Hòa Bình. Những Năm 80, một số truyện ngắn đầu tay của ông được đăng trên báo Lao động cùng với bút danh Tạ Duy Anh. Sự kiện bước ngoặt đánh dấu việc ông trở thành nhà văn chuyên nghiệp là trở thành học viên khóa IV (1989-1992) trường Viết văn Nguyễn Du. Sau khi hoàn thành khóa học, Tạ Duy Anh đã xuất sắc đạt vị trí đồng thủ khoa cùng nhà văn Võ Thị Xuân Hà và được giữ ở lại trường công tác, giảng viên bộ môn Sáng tác đến năm 2000. Hiện nay ông là cán bộ biên tập của nhà xuất bản Hội Nhà văn. Tạ Duy Anh trở thành hội viên Hội nhà văn Việt Namtừ năm 1993.

 

Văn viết cho thiếu nhi của ông rất trong trẻo, nhân hậu và thuần khiết. Tạ Duy Anh yêu trẻ con và từng chia sẻ, với ông nói chuyện với trẻ con không bao giờ chán.

 

Tập truyện ngắn “Bản nhạc con Đà Điểu” gồm 34 câu chuyện với những mảnh hồn trong trẻo được trải lên trang giấy dành gửi tặng tuổi thơ, đó là quãng thời gian đẹp và đáng nhớ nhất của mỗi một người. Trong phạm vi bài viết này, tôi xin giới thiệu vài câu chuyện mang nhiều cảm xúc dạt dào yêu thương trìu mến.

 

Người Thầy là kỷ niệm của Tú với thầy giáo cũ hồi chiến tranh sau hơn 30 năm gặp lại. Hồi đó chiến tranh đánh phá của Mỹ đang vào giai đoạn quyết liệt. Học sinh nghỉ học ở trường và hầu như phải ngồi dưới hầm vì thế thầy phải đến nhà từng em giao bài, hướng dẫn, kiểm tra rồi cho điểm bài hôm trước. Trong chiến tranh là thế, ngày nay cũng thế thầy vẫn một lòng với các em có hoàn cảnh khó khăn không thể đến trường ở một làng chài heo hút, thầy phải đến từng thuyền để dạy từng em. Tấm lòng người thầy thật bao la, không bao giờ ta hiểu hết!

 

Quà tặng mẹl à ước mơ của cậu bé Tôm muốn có một món quà tặng mẹ nhân dịp 8 tháng 3 nhưng cậu không có tiền, bố lại ở xa đang lênh đênh trên sóng đại dương. Tôm ước có một tòa lâu đài, một chiếc máy giặt rồi ước có điện thoại để bố có thể nói chuyện với mẹ và cậu. Rồi Tôm ghi ra giấy ba điều ước đó để gửi bố. Mẹ cậu đọc được tờ giấy, mẹ đã cười vô cùng nhân hậu, hiểu được tấm lòng con trẻ mẹ cậu khẽ bảo “Con và tấm lòng của con là điều ước lớn nhất của mẹ. Chỉ khác con, điều mẹ ước đang ở trong tay mẹ. Mẹ chỉ cần có thế…” tâm hồn trẻ thơ thật trong sáng!

 

Bức tranh của em gái tôi là hồi ức của anh trai về cô em gái Kiều Phương luôn có tâm hồn và tấm lòng nhân hậu dù đôi lúc người anh có hơi ganh tỵ với những năng khiếu bẩm sinh của em mình. Cô bé biết tự chế thuốc vẽ và vẽ được sáu bức tranh, mọi thứ có trong ngôi nhà đều được cô bé đưa vào tranh bằng những đường nét ngộ nghĩnh nhưng vô cùng dễ mến. Cô bé được mời tham gia trại thi vẽ Quốc tế. Luật của cuộc thi là thí sinh phải vẽ  một bức tranh theo đề tài tự chọn ngay trước mắt ban giám khảo. Bức tranh của em được trao giải nhất với dòng chữ “Anh trai tôi” điều này đã tạo cho anh trai cô một bất ngờ thú vị. Thoạt tiên là sự ngỡ ngàng, rồi đến hãnh diện, sau đó là xấu hổ. Dưới mắt em tôi, tôi hoàn hảo thế kia ư? Vậy mà dưới mắt tôi thì… chỉ cần một lỗi nhỏ ở nó là tôi gắt um lên.

 

Quả trứng vàng là hiện thân của những điều ước được Minh ghi thành nhật ký cho riêng bản thân. Chuyện bắt đầu từ một quả trứng gà Minh đã lượm được và trở thành người bạn im lặng của Minh. Cậu ước: “Giá như mày có thể biến thành một quả trứng vàng để tao đem chia cho các bạn nghèo trong lớp” dù biết là điều đó không bao giờ có thật. Điều kỳ diệu đã xảy ra: quả trứng biến thành chú gà con. Rồi điều kỳ diệu nữa lại xảy ra: con gà mái của Minh đẻ được mười hai trứng. Đến kì đến hạn Minh có mười hai chú gà con xinh xắn. Một câu chuyện như thế chỉ có thể được sáng tạo bởi chính cuộc sống.

 

Vầng trăng của bà là cả một hồi ức đầy xúc cảm của đứa cháu vì ham chơi mà nói dối bà, để rồi phải chịu hình phạt, thi lại hai môn. Thời trẻ bà đi ở nên không được đi học. Đó là lý do khiến bà không bao giờ cho phép cháu sao nhãng việc học hành. Tuy bị lòa nhưng bà vẫn dõi theo việc học hành của cháu luôn động viên dù biết là cháu nói dối. Khi bà phát hiện cháu vô cùng xấu hổ. Bà nhẹ nhàng bảo: Bà mừng lắm. Mừng vì cháu đã biết tự giácBây giờ bà mới thật yên tâm, cuộc đời tối tăm của bà  có một vầng trăng.

 

Bọn nó đã thành những kỉ niệm đẹp và đáng nhớ nhất của tuổi thơ, các cô cậu bé không có những lo toan, bộn bề, qua sự việc phân chia ranh giới bốn bạn trai và bốn bạn gái cùng học lớp chuyên, lúc nào cũng như nước với lửa, như mặt trăng với mặt trời và gọi nhau bằng bọn nó để rồi khi sơ kết học kì một, được nghỉ Tết thì lại nhớ nhau quan tâm nhau rằng: Bọn nó… thế nào nhỉ? Không biết bọn nó ăn Tết ra sao? Không biết bọn nó đi những đâu? Đó chính là dịp để các cô cậu chiêm nghiệm thêm những giá trị cuộc sống, không nói thành lời, cũng không còn ghét nhau nữa.

 

Đọc qua từng câu chuyện, với từng nội dung được mở ra rồi khép lại trong không gian thật thanh bình và êm ả, một lần nữa cho bạn đọc những bất ngờ thú vị mà mỗi tiếng cười hay mỗi giọt nước mắt trong đó đều lóng lánh những giấc mơ. Sách như một cuốn nhật ký của tuổi thơ đầy hồn nhiên nhưng cũng không ít những trải nghiệm lạ kì.

 

Xin giới thiệu cùng bạn đọc nhất là các bạn đọc thiếu nhi!

         Thu Phụng

Số lần đọc: 1085
Tin liên quan