07.07.2014
Đau đáu Hoàng Sa : tập truyện ngắn / Nhiều tác giả .- H.: Quân đội nhân dân, 2012.- 232tr.; 21cm

Đây là một tập truyện gồm 13 truyện ngắn: Đau đáu Hoàng Sa; Biển khóc; Ốc gió; Đảo hoa; Phía gió biển không còn ai; Hồn của biển; Gió về từ biển; Sóng trên đỉnh núi; Sông xuôi về biển; Bạn ở bến xưa; Tiếng của biển; Cơn mơ biển; Biển khát.

Trong đó truyện ngắn “Ốc gió” của tác giả Trần Chiến – Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh là một truyện ngắn hay về lính đảo. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

Nhân vật chính trong truyện là anh Lê Văn Phấn, binh nhất, từ ngoài đảo xa – Đảo Mang Mang được nghỉ phép về thăm quê. Sau kỳ nghỉ phép này lên tiếp hạ sĩ và một mối tình hờ rồi những va quệt thân xác đầu đời với một người đàn bà, hay nói đúng hơn là một cô cave, khi anh lính đảo chỉ có hai mươi tiếng đợi tàu ra Bắc. Phấn chưa báo cho mẹ và chị biết nên không vội về vì không thích đi xe khách. Lâu ngày ở ngoài đảo, đặt chân vào đất liền, anh lính đảo không tránh khỏi những suy tư buồn bã, những gì đang mắt thấy tai nghe ở thị trấn du lịch. Có tiền, phụ cấp binh nhất 12 tháng, đủ để anh ăn ngon rồi tìm nhà trọ đừng xập xệ, ngắm nhìn thị trấn du lịch, giờ mới biết rất to và đẹp lắm, nhưng đâu phải dành cho mình. Phấn tìm đến cái ghế đá chỗ khuất một tí ngả ba lô, rồi lấy con ốc ra đưa lên miệng thổi, ốc to bằng nắm tay người lớn, trắng ngà, có những vệt nâu, anh thổi thật khéo bật ra tiếng u u như còi tàu ngoài kia, thật xa, vọng vào. Những âm thanh u ơ từ ốc gió như kể rằng đảo Mang Mang nơi anh đóng quân “chỗ hơn trăm mét vuông nhô lên từ lòng biển ấy mặt trời rất chói, mở mắt to quá sẽ lòa mất, nên phải nhìn xuống nước. Mà nước không có bờ thì lúc nào cũng vời vợi, lúc dễ gần lúc hung hiểm. Rằng ti vi chỉ xem “vê” một, rất chóng bị mặn ăn, nên lính tráng phải đi xuồng qua chòi hải đăng xem nhờ, có khi chỉ nói chuyện. Mỗi lần vậy lại dán mắt vào đám ảnh dán trên vách, đa phần là con gái, tuy không lõa thể cả nhưng đêm không thể không nghĩ tới”.Những giấc mơ đẹp ấy thường gắn với chiến trận vì đang tranh chấp mà. Cách hơn cây số là nhà giàn đối phương ba tầng, có lẽ đóng cả đại đội. Ở đây đảo Mang Mang là một mũi tiền tiêu nên lính tráng toàn loại “chuẩn không cần chỉnh”. Nhưng chuẩn thế nào thì cũng vẫn là con người. Ngồi bên cạnh ghế đá với anh là cô bé ba tuổi, tên Nhâm như đồng cảm với anh tay cứ mân mê cái ba lô mà nghe chăm chú, có lẽ cô bé thích ốc. Cũng từ đó một cặp mắt ấm cúng gửi sang – mẹ của cô bé, tên là Ngọc, nhan sắc trung bình, giọng nói ngọt ngào với những câu hỏi xã giao“Con để yên cho chú ngồi”“Biển có đẹp không anh”“Anh có chỗ chưa? Chỗ em trọ cũng rẻ, mai ra tàu tiện. Tối có mười ngàn là ăn được. Anh mà có vợ chắc yêu vợ lắm nhỉ?”. Đến đây thì Phấn biết thế nào mình cũng theo Ngọc về chỗ ấy rồi. Câu chuyện lơ lửng, mộng mơ giữa anh lính và người thiếu phụ đã làm độc giả hy vọng vào sự gá kết giữa hai con người cô đơn. Thêm vào đó là việc Ngọc chăm sóc Phấn khi anh bị say đất, một bữa ăn mà Ngọc luôn lo hết tiền của anh binh nhất, khát khao nồng nàn, để rồi dẫn đến những rung động yêu đương. Vậy mà diễn biến tiếp theo lại theo chiều hướng khác, truyện đọc nhuyễn như không hề xếp đặt, đến đoạn hai người chia tay người đọc mới phần nào hiểu được. Ngọc nói: “Thế này, chúng mình đã gặp nhau, rất vui. Anh cho em tiền, em sẽ nhớ ơn. Nhưng chỉ nên thế thôi. Em xin anh con ốc gió. Còn khăn này mới mua, anh mang về cho ai đấy. Ý em không dám nói là cho u hay cái cô sẽ làm vợ anh đâu. Có một chút kỷ niệm với nhau, chút chút thôi, thế hơn. Em còn có chồng cơ mà, nhớ anh quá làm sao được”.

Tàu Bắc chạy đúng giờ. Chàng lính trẻ lên đúng toa, ngồi đúng chỗ. Hết phép, đảo Mang Mang mừng húm đón những người lính trẻ trả phép. Đủ người, đúng hạn, lại có quà, râm ran kể chuyện về quê, Phấn lảng không được, bèn tình thực kể tuốt ra, những là đã cố gọi Ngọc nhưng không được, sáu tháng nữa về đất liền khéo không gặp lại nữa, làm cho trung úy đảo trưởng cũng thở dài thườn thượt “Vậy sao không vào sớm một ngày tìm người ta”. Thực tình thì Phấn cũng tính thế, nhưng sợ mẹ buồn, với lại mẹ nhắm cho anh cô Bến xóm Trại, nhưng Phấn nhất định không sang. Anh không nhớ ai như nhớ Ngọc, người ta bảo yêu có thể nhạt chứ thương thì khó dứt lắm và vẫn luôn xót xa thương cảm cho hoàn cảnh riêng của người đàn bà vừa có đứa con gái lên ba vừa có cậu con trai tật nguyền qua những gì anh biết được trong hai mươi tiếng chờ tàu.

Sáu tháng sau, anh được nghỉ phép lần hai. Rời quân cảng, Phấn bắt ngay xe khách ra thị trấn, sáu tháng rồi Ngọc còn đó không? Hạnh phúc quá lớn mà cũng quá mong manh khiến trái tim anh như vỡ ra. Anh tìm tới khu nhà trọ cũ hỏi thăm mọi người nhưng không một ai biết Ngọc là ai, mọi người ở đó nói là chỉ có cô Phương Anh, nhưng chỉ một con gái thôi, không có thằng con trai tật nguyền nào hết. Đầu óc quay cuồng, văng vẳng bên tai câu nói của ai đó “Đừng nghe con nghiện trình bày, đừng nghe ca ve kể lể”. Anh lính đảo biết mình đã bị lừa, cô ca ve này thật cao thủ.

“Nhiều năm sau, Phấn đã có cuộc sống ổn định. Một công việc cho thu nhập dư dả, một mái ấm để trở về, với vợ thuần hậu, con dễ thương. Những nghi vấn, cả chấm dứt lẫn căm hờn” bởi “quả lừa” ngày nào chưa buông tha anh. Lẽ thường thôi, người lính đảo nơi biên cương hải đảo hôm nay có quyền bức xúc, có quyền phẫn nộ trước mọi sự lừa lọc, dụ khị. Họ ý thức được tất cả để vẫn chịu đựng, vẫn sẵn sàng hy sinh vì nghĩa lớn với dân với nước và đây là nét đẹp mới, tầm cao mới của người lính hôm nay!

Đọc truyện chắc không ai nghĩ rằng Phấn ngây thơ, khờ khạo vì dù sao Phấn cũng học năm thứ hai đại học mới đi nghĩa vụ. Ngày ra đảo, anh được phân công đọc sách vào giờ đi ngủ dưới ngọn đèn sạc cho cả tiểu đội nghe. Khi sách hết thì đọc lại, đến nỗi Phấn thuộc làu tiểu thuyết “Ba người bạn”. Anh có kiến thức, có lòng nhân hậu. Vậy mà anh vẫn bị thiệt thòi, bởi quá tin người. Lắng đọng nhất vẫn là tình người, nhân hậu, biết quan tâm chia sẻ càng làm ta yêu mến tự hào thêm về những người lính đảo của chúng ta, mặc dù giữa cái sống và cái chết chỉ trong gang tấc.

“Ốc gió” mang tính thời sự của chuyện kể mà ở đó chúng ta hình dung được đảo Mang Mang như thế nào và những người lính trẻ của chúng ta sống ở đó ra sao? “Ngoài biển mặt trời rất thực”“Pin mặt trời tha hồ nạp, ban đêm sáng trưng một vùng”. Tàu đối phương cứ lượn lờ, lắm lúc đang lượn thì sầm sầm đâm vào đảo ta, khiêu khích thôi nhưng thần kinh không lỳ không được. Bắn trước là “xong” với nó ngay. Thì ra những trò khiêu khích, việc cố ý xâm phạm chủ quyền biển đảo của ta đã là hành động thường xuyên diễn ra từ lâu của những kẻ bành trướng bá quyền. Và những người lính đảo cũng đã từ lâu nén nhịn, chịu đựng để cố mà giữ hòa khí. Tuổi trẻ hôm nay nên học hỏi nhiều hơn thế hệ đàn anh đi trước – lòng dũng cảm, nhân hậu, sẵn sàng hy sinh tình cảm riêng cho nghĩa lớn. Đây mới thực sự là chiều sâu và sức mạnh của những người lính đảo mà chúng ta tin tưởng, trông đợi hôm nay.

Thư viện Kiên Giang giới thiệu cùng bạn đọc.

Thu Phụng

Số lần đọc: 1183
Tin liên quan